Bỏ qua nội dung
2010/02/21 / Akari nghèo mạt rệp

Saturation

Building by the lake side

Hồ Tây - Canon 40D & Carl Zeiss 85/2.8 T*

Hôm trước, bác Nampeds hỏi tại sao dùng máy 50D và ống kính Tamron 17-50 chụp ra ảnh u ám. Đây có vẻ như là thắc mắc của nhiều người nên tôi sẽ nhắc lại (vì đã từng trình bày rồi) một chút xíu.

Đầu tiên, xin mời mọi người xem ảnh minh họa:

Tôi chỉ dùng phần mềm Digital Photo Pro mà Canon tặng kèm khi mua máy để chỉnh sửa và cũng chỉ thay đổi một thông số duy nhất là COLOR SATURATION (“độ bão hòa màu” hoặc “độ no màu”). Tất nhiên là chúng ta phải chụp dạng RAW thì mới tùy chỉnh được.

Từ trên xuống, 8 ảnh này tương đương với 8 mức no màu, từ -4 cho đến +4 (tôi không chọn mức 0). Khác biệt giữa -4 với -3 hoặc +3 với +4 khó nhận ra nhưng +4 rõ ràng là khác xa -4.

Style ở đây là Landscape nhưng tùy trường hợp mà có thể dùng Standard, Portrait, Neutral hoặc các style mở rộng khác – phụ thuộc vào cái chúng ta chụp.

Nhưng không có nghĩa là cứ chụp người thì phải Portrait. Tôi thường dùng Neutral khi chụp người lao động, Portrait khi chụp các cô gái trẻ, Landscape cho lễ hội. Đôi khi, tôi xuất ra nhiều file JPG từ một file RAW để có nhiều kiểu màu cho cùng một khung hình rồi trộn vào nhau.

Những điều này tôi đều đã trình bày trước đây. Nếu bạn quan tâm, hãy chịu khó lục lại trong danh mục bài đã đăng.

Nếu có điều gì tôi chưa nói thì đó là tính chất ống kính cũng liên quan tới việc bạn chọn style nào, tăng giảm saturation và các thông số khác ra sao.

Ví dụ, ống kính Tamron không mạnh về khoản màu sắc. Nếu bạn tăng Saturation lên hết cỡ thì nhiều khả năng màu sẽ bị bết, đặc biệt là khi ánh sáng không tốt.

Ống kính được thiết kế riêng cho ảnh chân dung thì sẽ cho màu sắc khác với ống kính chuyên cho phong cảnh. Những khác biệt này sẽ càng rõ khi bạn tăng hoặc giảm màu sắc hết cỡ.

Vì thế, cần phải hiểu thiết bị của mình.

Nhưng điều quan trọng nhất vẫn luôn luôn là ÁNH SÁNG.

Hai ảnh minh họa cho entry này đều là ảnh chụp lúc mặt trời đã lặn hẳn. Tại sao lại phải chụp vào lúc ấy thì đã quá rõ rồi.

Ảnh chính của bài được chụp bằng ống kính Carl Zeiss T* tôi mượn của bạn. Nhưng lý do tôi dùng nó là tiêu cự chứ không phải  là màu sắc.

Chiếc Tamron của tôi chỉ có tiêu cự tối đa 50mm. Khi đứng sát mép nước rồi thì bạn không thể tiến thêm vài bước (zoom bằng chân) được mà cần có tiêu cự dài hơn. Chụp một khung hình lớn rồi cắt bỏ viền ngoài thì chưa bao giờ là lựa chọn ưa thích của tôi, nhất là khi có thể mượn được dụng cụ cần thiết ngay lập tức.

Tất nhiên là màu sắc của Carl Zeiss hơn hẳn Tamron, nhưng nếu không có ánh sáng tốt, nếu bạn không biết mình phải ghi lại ánh sáng ấy ra sao, không biết phải xứ lý hậu kỳ ra sao thì ngay cả những bộ máy trị giá hàng trăm ngàn USD cũng chỉ tạo ra rác rưởi mà thôi.

Tóm lại, hãy hiểu dụng cụ của mình và chú ý tới ánh sáng.

Nếu cần thêm ví dụ minh họa, hãy xem danh mục ẢNH BỘ của tôi. Phần lớn ảnh trong đó đều được chỉnh độ bão hòa lên mức tối đa (nhưng dùng các style khác nhau, độ tương phản và các yếu tố khác cũng không giống nhau).

2 phản hồi

Để lại phản hồi
  1. aprilrains / Tháng 4 12 2010 02:44

    Lá rất hay ghé vào đây ngó nghiêng, nhưng tại chụp hình ẹ quá, nên không hiểu hết. Lâu lâu lượn trở lại đọc xem hiểu chưa…Cảm ơn những bài viết hay trong ni nha.

    • Akari / Tháng 4 12 2010 20:24

      Ai cũng phải có khởi đầu bạn ạ. May sao kỹ thuật thì cũng có hạn thôi, còn sự sáng tạo thì vô hạn. Hy vọng là những gì tôi chia sẻ ở đây có ích cho bạn. Thân!

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.